Xin chào mọi người mình là Trung Phạm, hiện đang làm việc tại colorME, bộ môn Photography/Phonegraphy.
Cơ duyên nào đưa anh đến với Phonegraphy và trở thành giảng viên
tại đây?
ColorME với mình có khá nhiều cơ duyên với nhau khi mình từng là học viên tại trung tâm. Sau khi hoàn thành khoá học, mình rất thích vibe của các anh chị giảng viên lúc đó nên cũng mong muốn một ngày nào đó được là thành viên trong team.
Còn về bộ môn Phonegraphy/Photography thì nó xuất phát từ sở thích chụp lại từng khoảnh khắc trong cuộc sống của mình bằng điện thoại và máy ảnh. Dần dần mình cũng tự tìm hiểu và tham gia những projects khác để trau dồi thêm kỹ năng. Vừa hay nghe tin colorME đang tuyển dụng thế là mình cũng thử apply xem sao và may mắn là được ngồi đây chia sẻ với mọi người.
Có một lỗi sai phổ biến nào mà học viên hay gặp, và anh thường khuyên họ điều gì?
Lỗi phổ biến nhất là chụp quá nhiều nhưng không xem lại ảnh của mình. Tức là có tinh thần chụp là tốt rồi nhưng mỗi bức ảnh chụp ra nên có sự đầu tư thời gian hơn về việc phân tích vì sao ảnh đẹp hoặc chưa đẹp, như vậy tiến bộ sẽ nhanh hơn rất nhiều.
Sự khác biệt của Phonegraphy và Photography ngoài thiết bị học tập, anh thấy còn điểm gì khác nhau?
Nếu là một người chụp phổ thông thì mình nghĩ sự khác nhau giữa Phonegraphy và Photography sẽ không quá xa. Nếu mình muốn chụp lại một khoảnh khắc đời thường nào đó, không nhất thiết phải cần máy ảnh, điện thoại hoàn toàn có thể làm được.
Phonegraphy gần gũi với đời sống hơn, ai cũng có thể thực hành mỗi ngày, trong khi Photography thường cần chuẩn bị kỹ hơn về kiến thức vận hành một chiếc máy ảnh, đặc biệt bức ảnh cho ra sẽ có chiều sâu hơn. Và theo cá nhân quan điểm của mình thì cảm xúc khi cầm máy ảnh chụp được ảnh đẹp vẫn sướng hơn là điện thoại.
Nếu đưa 1 lời khuyên cho người muốn chụp ảnh đẹp bằng điện thoại, anh sẽ nói gì?
Đừng quan trọng hoá thiết bị của bạn, có gì chụp nấy, kể cả khi bạn có trên tay một chiếc máy ảnh đắt tiền mà không biết chụp thì sẽ có người nói là: “Sao chụp như điện thoại vậy” he he. Và muốn chụp đẹp thì phải luyện khả năng nhìn cái đẹp nữa, hãy ra ngoài và chú ý đến mọi thứ đẹp đẽ xung quanh mình nhé.
Một khoảnh đáng nhớ nhất khi đứng lớp mà anh từng gặp?
Thường thì bài tập cuối kì học viên sẽ chụp tại trung tâm, nhưng lần đó học viên đều chọn chụp chân dung ở công viên Thống Nhất. Đó là một trong những lần hiếm hoi mình và anh Hiếu PT được đi ra ngoài dạy. Và mình thấy học viên cũng cảm thấy thoải mái hơn, chủ động hơn trong việc thực hiện bài cuối kì. Cũng không phải một khoảnh khắc gì nổi bật cả nhưng mình vẫn luôn muốn cho học viên đi ra ngoài thêm nhiều nhiều lần nữa như vậy.